Vĩnh Minh Tự Viện

Sunday, Oct 22nd

Last update06:32:18 PM GMT

Đường dẫn hiện tại Văn Hóa - Văn Học - Nghệ Thuật Tùy Bút

Lớn Lên Từ Cách "Đối Nhân Xử Thế" Của Cha.

Email In PDF

Ngô Thị Hương Quế

Cha tôi vốn rất ít nói và điềm tĩnh, ông được hàng xóm láng giềng rất yêu mến bởi ông luôn cư xử với mọi người bằng tấm lòng chân tình, cởi mở và hay giúp đỡ người khác.

Cập nhật ngày Thứ năm, 05 Tháng 12 2013 07:47

Yên Lặng Mà Biết

Email In PDF

Hàn Mặc Cùng

Có lúc nào bạn ở trong trạng thái thật yên, thật lặng và thấy mình hạnh phúc như đang nhấp một tách trà chậm rãi mà vẫn biết rằng nắng vàng vẫn đọng ngoài sân, chim khuyên lên tiếng hót ríu rít gọi nhau trên những tán cây trong buổi trưa hè im bóng?

Cập nhật ngày Chủ nhật, 01 Tháng 12 2013 07:47

Lặng Nghe Đá Nói Ngây Ngô

Email In PDF

Lê Tư Hiền

1. Tâm thức vô danh – đá lặng lẽ thấm hồng

Trên đường của từ xã hội nguyên thủy bước sang xã hội văn minh, đá là chất liệu đầu tiên gắn bó với những bước chân chập chững, đầy ấp ước mơ và lắm nỗi lo âu của con người.

Cập nhật ngày Thứ ba, 05 Tháng 11 2013 09:19

Buồn Ơi! Ta Xin Chào Mi

Email In PDF

Hồng Bối

Trong căn phòng nhỏ, tôi thường đặt chiếc ghế kế bên ô cửa sổ để thỉnh thoảng có những phút giây mệt mỏi, huyên náo nơi tâm hồn, tôi tìm đến chiếc ghế và tập ngồi thật yên. Có khi tôi ngồi yên chỉ để ngắm nhành me; có khi ngồi yên để phơi mình dưới ánh bình minh; có khi ngồi yên để nghe khúc nhạc; có khi ngồi yên để uống trọn tách trà; có khi ngồi yên để tận hưởng sự bao la của không gian và làn gió mát lướt qua dễ chịu. Những khoảng lặng đó tôi tự hỏi: hạnh phúc thế nầy, ta còn mong muốn gì nữa đây, Sao lắm lúc ta lại thấy buồn? thật lạ!

Cập nhật ngày Thứ ba, 22 Tháng 10 2013 08:38

Đời Lữ Khách Của Một Kiếp Người Mộng Ảo

Email In PDF

Nhuận Triều Minh

Thực tại nhiệm mầu trong từng hạt nước, trong từng áng mây bàng bạc thong dong. Thế mà ngày xưa, có người dùng ngôn ngữ để diễn tả thực tại. Thật viễn vông và rỗng tuếch. Tri thức ơi, ngắn ngủn quá. Mây trôi, nắng giọt bắt dừng chăng?

Cập nhật ngày Thứ hai, 30 Tháng 9 2013 10:43

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ

Email In PDF

Thu Anh

Ta đi tìm lại tuổi thơ của mình như tìm cơn gió mát, như tìm niềm an ủi giữa cuộc sống xô bồ. Và lạc trong thế giới cảm xúc ấu thơ ấy ta lại tự nhủ với bản thân rằng những thất bại của ngày hôm nay không thể làm ta chùn bước, ta sẽ giống như con lật đật và sống như ngày thơ bé, bị té rồi lại tự đứng lên. Ta sẽ sống hết mình cho ngày hôm nay của hiện tại để tự hào với ngày hôm qua của quá khứ và chào đón ngày tươi đẹp của tương lai.

Cập nhật ngày Chủ nhật, 29 Tháng 9 2013 09:50

Trang 4 / 23