Vĩnh Minh Tự Viện

Friday, Sep 22nd

Last update07:49:45 AM GMT

Đường dẫn hiện tại Phật Giáo Phật Giáo và Đời Sống Của Cho Không Bằng Cách Cho

Của Cho Không Bằng Cách Cho

Email In PDF

Thích Đạt Ma Phổ Giác

Bên ngoài trời vẫn mưa khiến cho mọi thứ trở nên buồn bả và ảm đạm hơn. Một bà lão đầu tóc đã bạc phơ với bộ bồ rách nát, vội vàng bước chân vào một quán vắng, chỉ có hai người thanh niên đang ngồi bàn bạc một điều gì đó. Trước mặt họ là hai tô mì bốc khói và nóng hổi.

Bà đến bên bàn với lời lẽ như van nài: “Xin hai cậu làm ơn làm phước, giúp cho già này chút đỉnh để sống đỡ qua ngày”. Một cậu có vẻ mặt hơi sáng sủa mới thò tay vào túi lấy ra tờ năm ngàn định tặng cho bà lão, nhưng khi ấy cậu lại cất tiền vào túi, và lễ phép hỏi bà rằng: “Trời đã tối và mưa từ chiều đến giờ chắc bà đói bụng lắm rồi, con xin mời bà tô mì nóng để lót dạ nhé!

Bà lão rất là vui vẻ và cám ơn chàng niên hết lời, vì có một buổi tối no đủ. Chàng niên liền gọi chủ quán cho một tô mì đặc biệt giá gấp đôi tô mì bình thường.

Tô mì nóng hổi vừa được đem đến bà lão ngồi ăn rất ngon lành làm cho hai thanh niên nhìn thấy cũng cảm thấy vui lây. Khi dùng xong tô mì bà liền cảm ơn chàng thanh niên rối rít, và chào ra đi khi bên ngoài trời vẫn còn đổ cơn mưa.

Người bạn ngồi kế bên khi ấy mới thắc mắc hỏi, sao bạn định cho tiền bà già rồi đột nhiên mời bà ăn mì? Chàng trai ấy mới trả lời: “Lúc nảy tớ định cho tiền bà, nhưng nghĩ lại cuộc đời của bà chưa chắc đã được thưởng thức một tô mì nóng hổi và ngon như thế này, vì bà chưa chắc dám bỏ tiền ra để ăn”.

Nghe lời giải thích của bạn, người thanh niên mới gật đầu liên hồi và tâm đắc với lời nói ấy mà thán phục rằng: Đúng là ông bà tổ tiên mình ngày xưa thường hay nhắc nhở mọi người! Của cho không bằng cách cho….

Câu chuyện trên là một triết lý sâu sắc nói lên tình người trong cuộc sống với tinh thần một miếng khi đói bằng một gói khi no. Sự quan tâm giúp đỡ mọi người khi có nhân duyên là một nghĩa cử cao đẹp, thể hiện tính đạo đức nhân văn cao cả mà chúng ta ai cũng có thể làm được. Nếu chúng ta cứ nghĩ rằng: “Khi nào mình có tiền thật nhiều rồi mới giúp đỡ người khác, đó là quan niệm sai lầm của rất nhiều người.

Cũng như có rất nhiều người nói rằng: “Con cầu mong trời Phật cho con trúng tờ vé số độc đắc để con đi làm từ thiện giúp những người bất hạnh và cúng dường chùa”. Ngày đó chắc khó xảy ra, nhưng nếu có chưa chắc chúng ta biết mở rộng tấm lòng, khi chưa có chúng ta hay mơ ước, hứa hẹn đủ thứ…Thôi thì bây giờ thực tế trong ngày hôm nay, ta nhịn bớt đi một ly cà phê sáng, hay bớt đi một chút ít nhu cầu của cá nhân để bố thí, cúng dường hoặc giúp đỡ những mãnh đời bất hạnh?

Chúng ta hãy nên nhớ rằng người có nhiều tiền bạc, họ sẽ bố thí tiền bạc của cải vật chất, còn ta sẽ làm việc gì phù hợp với hoàn cảnh của mình trong hiện tại, chứ đừng chờ đợi đến ngài mai, ngài mai tức ngày ấy còn xa lắm, như câu chuyện: “ngày mai ăn bánh khỏi trả tiền” chắc ai cũng đã từng đọc qua.

Chúng ta không nên hứa hẹn hay chờ đợi ngày mai mà ngày hôm nay mình làm được việc gì thì cứ làm, giúp một người già qua đường, lượm một cây đinh sét để người khỏi bị đạp phải và rất còn vô số việc mà ta phải làm trong ngày hôm nay, chứ đừng nên hứa hẹn ngày mai. Vì ngày mai rất còn quá xa xôi với chúng ta…khi cơn vô thường chợt đến.

Nguồn: thuvienhoasen.org