Mùa Thu đã qua lâu rồi phải không cậu? Đông cũng sắp qua nhường cho Xuân ấm áp, rạng rỡ...Thế mà tớ vẫn cảm thấy Thu ở quanh đây, bảng lãng như màn sương mặt hồ, như lá thư xưa gợi niềm mong nhớ!
Tớ yêu mùa Thu, cũng chẳng thể cắt nghĩa vì sao. Sự cắt nghĩa rõ ràng, minh bạch khiến mình trở nên cứng ngắc, khuôn mẫu...Thôi thì yêu Thu vì yêu mùa gió heo may, yêu những ngày nắng nhạt, yêu những bụi tơ hồng vướng mắc vàng rực trên các bụi cây, yêu cái hanh khô sẽ sắt lành lạnh khi chiều về, yêu vầng trăng vàng trong tinh khôi...Kể nhiều nữa cũng thấy mình kể thiếu cậu nhỉ?
Mình là ai? Là gì trên thế gian này? Sống vì mục đích gì? Sống thế nào cho ra sống?...Ôi, con người ta có hàng tỉ tỉ câu hỏi nghiêm túc, to lớn cần phải trả lời, cần phải chứng minh, giải quyết. Cứ vướng mắc vào những mớ bòng bong ấy hết ngày hết tháng để rồi một lúc nào đó nhìn lại : Ta đã sống quá nhiều cho ta hay quá ít cho ta chẳng rõ...?!
Bất hạnh chung của con người chúng ta là quá tham lam. Tớ cũng không nằm ngoài số đó. Chúng ta lại quá đòi hỏi một sự chu toàn. Nửa muốn thế này, nửa muốn thế khác. Nửa thầm kín đón nhận, nửa kia lưỡng lự chối từ dù rất mong manh.
Tớ tệ hại quá phải không cậu. Sống đến ngần này tuổi đầu rồi, trãi qua bao biến cố của cuộc đời mà vẫn sống một cách cảm tính đến hồn nhiên, đến đáng chê trách. Đêm qua, tớ rơi vào khoảng lặng của cuộc đời...Tớ suy nghĩ lung lắm và tự nhiên muốn nhốt mình lại trong chính tâm hồn chật chội của mình. Cậu đã ngồi rất lâu với tớ...Tớ biết! Cậu đã đánh thức tớ dậy, nhắc tớ nhớ dù có muốn hay không muốn thì mình vẫn phải sống cho đàng hoàng, tử tế , vẫn phải đối mặt và chấp nhận cuộc sống như nó vốn có không ỉ ôi, than van hay oán trách điều gì. Tớ không oán trách...Tớ tự hào với quãng đời đã qua cho dù nước mắt của chị em tớ quấn quanh người và có thể tạo thành dòng suối nhỏ...Tớ tin vào cuộc đời tươi đẹp hôm nay, tin vào đức tin của con người...Cho dù đôi lúc vì sự cả tin ấy mà tớ nhận những bài học cay đắng....
Cậu ạ, không khiếm khuyết thì không phải là tớ! Sự cầu toàn khiến tớ mệt mõi lắm...Tớ tự nhiên sống như tớ đã sống bao năm nay, chấp nhận cả điều đúng lẫn điều sai, cả rồng phượng lẫn rắn rếp. ĐỜI LÀ THẾ cậu nhỉ?
"Hy vọng và thất vọng cứ nằm kề bên. Thành đạt và thất bại cũng thế. Ta có thể là một thứ quý giá với nhiều người nhưng trong khoảnh khắc nào đó ta thấy rằng mình chẳng quý giá như mọi người vẫn nói... Vẫn chỉ là một hạt cát trong đại dương, vẫn chỉ là một đoá hoa nhỏ trong vườn hoa nào đó... Nhưng cái quan trọng hơn cả đó là...ta sống có nghĩa mỗi ngày và chính bản thân ta cảm nhận được ta quý giá với cuộc sống này....."
Tớ không khóc đâu. Tớ cười...Tớ cười trong đôi chút rưng rưng nhưng tuyệt nhiên không đau khổ...Cậu ạ, tớ không mong mình quá quan trọng với một ai đó, tớ cũng chỉ mong một ai đó hãy quý trọng niềm tin, quý trọng chính cuộc sống của họ và như cậu đã nói " Cái quan trọng hơn cả đó là ta sống có nghĩa mỗi ngày và chính bản thân ta cảm nhận được ta quý giá với cuộc sống này!"
Nỗi buồn tớ sẽ gởi gío cho mây ngàn bay cậu nhé!
Sưu Tầm